Vợ mất vì khó sinh, may mắn giữ được con gái, tôi đi làm xa, 5 năm sau trở về thấy biểu hiện của con liền quyết định…

10 Dec 2017

Trước nỗi đau mất đi người vợ, bảo bối của cuộc đời anh, chàng trai quyết định bỏ lại đứa con đến một thành phố khác để làm ăn, anh muốn quên đi những kí ức đẹp đẽ cùng vợ đang dày vò chính mình. Sau 5 năm trở về quê thăm con gái, anh liền có một quyết định…

Những năm về trước, mỗi gia đình thường sinh 3 – 4 đứa con trở lên. Nhưng lúc ấy, gia đình tôi chỉ có duy nhất hai anh em, tôi là em trai. Từ nhỏ, tình cảm của hai anh em tôi rất tốt, anh trai rất yêu thương và hay nhường nhịn tôi mọi thứ… Anh trai là một người tốt bụng, anh cũng học khá giỏi, nhưng cũng chỉ vì gia đình khó khăn, nên anh không thể tiếp tục con đường học hành. Hết trung học, anh bắt đầu dấn thân vào xã hội đầy cám dỗ để làm việc kiếm tiền nuôi gia đình.

Ảnh Internet

Anh tôi là người sống tương đối hướng nội, làm việc rất chăm chỉ, có đầu có cuối, có thủy có chung nên công việc tiến triển khá thuận lợi, thu nhập hàng tháng rất ổn định. Khi anh tròn 28 tuổi, anh gặp và đem lòng yêu mến một người con gái, chính là chị dâu tôi bây giờ. Hai người họ trên mọi phương diện đều rất hợp nhau, hơn nữa lại gần nhà, chính vì vậy, sau một năm yêu nhau họ đã tiến đến hôn nhân.

Ngược lại, tôi không được như anh trai, luôn khiến mọi người trong gia đình phải lo lắng. Từ nhỏ tôi vốn là đứa không thích học hành, lông bông, đang học trung học tôi đã bỏ học để đi làm. Bởi vì trình độ học vấn không cao, nên tôi đành đi theo một người đàn anh học một số kỹ thuật, rồi sau đó tự mình lăn lộn trong công việc. Thu nhập hàng tháng cũng chỉ đủ nuôi bản thân. Sau này, có lẽ là duyên phận đã an bài, công việc có chút tiến triển tốt hơn, rồi tôi bắt đầu gặp một cô gái khi chúng tôi đang trong siêu thị. Em tên là Cúc, công việc của em khá ổn định chỉ có điều thu nhập hàng tháng cũng chỉ đủ vun vén cho bản thân em.

3 năm sau, công việc của tôi bắt đầu phát triển như diều gặp gió, tôi được công ty đề bạt lên làm giám đốc chuyên môn kĩ thuật, mức lương hàng tháng theo đó cũng tăng vọt. Ngay lúc đó, người khiến tôi cảm động muốn nói lời cảm ơn đó chính là em, người bạn gái dịu dàng, tuyệt vời của đời tôi. Tôi quyết định chính thức cầu hôn em: “Em chính là người con gái tốt nhất, là bảo bối mà anh gặp được trong kiếp này. Anh sẽ mãi mãi bên cạnh yêu thương và bảo vệ em!” Cúc không nói một lời nào, có lẽ em đang quá xúc động, chỉ ôm chặt lấy tôi như muốn đáp lại rằng em cũng muốn ở bên tôi mãi mãi.

Ảnh Internet

Chuyện tình cảm của hai đứa tôi cứ đẹp đẽ êm đềm trôi cho tới ngày tôi cưới em làm vợ. Không lâu sau, Cúc mang thai. Nhưng trong cuộc đời một con người, có lẽ những chuyện tốt đẹp và thuận lợi không phải cứ đến mãi, gia đình tôi cũng vậy, điều bất hạnh cũng đã đến, bác sỹ nói vợ tôi khó sinh, có thể nguy hiểm tới hai mẹ con. Trái tim tôi nhói đau khi nhìn thấy vợ cùng đứa con bé bỏng sắp chào đời, kết tinh từ tình yêu của chúng tôi đang đứng trên bờ vực “ngàn cân treo sợi tóc”.

Nhưng tôi có thể làm gì? Tôi chỉ biết cầu nguyện cho vợ con, cầu nguyện cho một phép màu sẽ đến với gia đình tôi! Thời khắc con gái diệu cất tiếng khóc chào đời, cả người tôi như một cây pháo hoa, hạnh phúc muốn vỡ òa. Cũng ngay lúc ấy, cả bầu trời như sập xuống trước mắt tôi, để cứu được đứa con, vợ tôi đã ra đi mãi mãi, vĩnh viễn không còn bên cạnh bố con tôi. Tôi không thể chấp nhận được sự thật này, suốt ngày sống đau buồn, thương tiếc người vợ tôi đã rất mực yêu thương và trân trọng.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật, để quên đi những kí ức đẹp đẽ về em, để thoát ra khỏi quá khứ, tôi quyết định xin từ chức tại công ty, xách trên tay vali hành lý đến một thành phố khác để làm ăn, bỏ lại đứa con thơ bé dại vừa mới lọt lòng cho anh trai chăm sóc. Bởi vì chị dâu tôi đã kết hôn mấy năm mà không có con, nên anh chị rất yêu thương đứa bé, chăm lo cho nó như chính con đẻ vậy.

Ảnh Internet

Thời gian thấm thoắt đã 5 năm, tôi dần dần quên đi được những kỷ niệm ngọt ngào về em, tinh thần cũng ổn định. Tôi quyết định trở về nhà thăm con gái, vừa bước tới cổng nhà anh trai, tôi nhìn thấy chị dâu đang nô đùa cùng cô con gái trước hiên nhà, sau bao nhiêu năm gặp lại con gái, nội tâm tôi như bị kích động, tình cảm phụ tử trào dâng, tôi tiến đến ôm chầm lấy con bé. Cứ ngỡ rằng nó sẽ ngay lập lức ôm lại tôi và gọi một tiếng “ba”, nhưng tôi đã quên rằng suốt 5 năm qua, kể từ khi con gái tôi lọt lòng, tôi chưa từng một lần về thăm nó, chưa hề quan tâm, chăm sóc nó, làm sao nó có thể nhớ mặt cha? Con bé sợ hãi khóc òa gọi tôi bằng “chú” rồi vội vàng chạy tới chỗ chị dâu liên tục gọi mẹ.

Ảnh Internet

Chứng kiến những gì đang xảy ra, trái tim tôi quặn thắt lại, tôi đã mất đi người con gái tôi yêu, bây giờ đứa con máu mủ của mình lại không nhận mình… Điều này đã khiến cho tôi có một suy nghĩ, tôi sẽ đưa con gái tôi đi, sẽ lo lắng và chăm sóc cho nó những năm tháng sau này, sẽ bồi đắp lại những tình thương của một người cha đẻ mà suốt bao năm qua tôi chưa từng làm. Không biết quyết định của tôi có đúng không?

Theo ĐKN

Loading...
Tin liên quan