Đang cùng đoàn xe ‘đi bão’ thì có em xinh xinh đòi quá giang bèn đồng ý luôn nào ngờ…

29 Jan 2018

Đang đi “bão” bỗng gặp em xinh xinh lại đòi quá giang dĩ nhiên tôi đồng ý ngay tức khắc rồi, chỉ có điều đưa em về đến nhà thì…

Chắc không mấy ai tin rằng có cả những chuyện tâm linh đến thế vẫn xảy ra. Có những thứ mà đến cả các nhà khoa học cũng không thể lý giải nổi. Đơn giản đó chính là tình yêu, là hi sinh ở đâu đó và tìm về nhờ một ai đó tin tưởng dẫn lối.

Tôi là chàng trai bình thường, không có gì đặc biệt và rất hay cười. Có thể cái tính cách thoải mái nó cũng ngấm vào máu vì thế tôi yêu thương và tương đối gần gũi với người khác. Tôi được xem như là người dễ tính đối với mọi người.

Cả đời tôi chẳng xảy ra nhiều biến cố, cứ đi học, đi làm như người ta. Vốn bản tính không quá cầu toàn và tham vọng tôi sống cuộc sống cực kì bình thường. Có lẽ, cuộc sống của tôi sẽ mãi yên ổn như thế cho đến ngày gặp em.

Hôm đó là ngày U23 Việt Nam nhận tấm vé vào chung kết Châu Á. Thật sự tôi là con trai nên cũng khá đam mê trái bóng tròn. Mọi người xem đến kết thúc trận đấu rồi ra đường đi bão. Tôi cũng là một thành viên trong đó.

Đang đi cùng đoàn xe “đi bão” bất ngờ có cô gái khá xinh vẫy tay xin tôi cho đi nhờ. Em nhẹ nhàng:

-Anh có thể cho em quá giang được không?

– Em đi đâu?

– Em về nhà.

– Vậy cũng được, đằng nào anh cũng đang đi hi vọng tiện đường.

Lúc ấy đoàn bão tôi đi cũng đã đi khá xa, mọi người quá vui nên chắc cũng không ai để ý lạc mất tôi rồi. Dù gì thì tôi cũng không có quen đoàn bão đó, chỉ là thấy đông nên đi cùng cho vui thôi.

cho-gai-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

Đồng ý em gái xinh xắn đó đi quá giang, tôi thật không thể nào dám tin rằng lại có ngày như thế. Vừa đi vừa nói chuyện với em khá vui vẻ, chỉ có điều có những người nhìn tôi với bộ dạng kì quặc nhưng chẳng ai buồn hỏi.

Mọi người còn quá nhiều quan tâm khác như việc hô hào “Việt Nam vô địch” chẳng hạn. Tôi đưa em đi được 1 lúc, bất ngờ em nhẹ nhàng vỗ vào vai tôi, luồng khí lạnh chạy qua người, tôi đã miên man nghĩ đó là cơn gió nhẹ, em nói rối rít:

– Rẽ phải đi anh, nhà em trong này.

– Trong này hả, cái ngõ nhỏ này à?

– Dạ đúng rồi, anh đưa em vào đó nhé.

– Được rồi, để anh rẽ đưa em vào.

Nào ngờ chàng trai như anh tin tưởng rằng mình đang giúp ích cho người khác bất ngờ sững sờ. Anh vừa rẽ vào thì rợn tóc gáy vì trước mặt là nghĩa trang. Quay mặt lại tìm kiếm cô gái ngồi đằng sau mình thì em đã biến mất từ lúc nào không hay.

Tâm trạng khá hoảng sợ, anh đã chẳng còn can đảm đi đón bão nữa. Anh trở về nhà, ngủ và có một giấc mơ, nhìn thấy cô gái trẻ cười cúi đầu nói lời xin lỗi anh. Bởi vì, cô nhớ được đường về nhưng sức yếu quá không về đó được. Còn có nhờ thì ai cũng sợ sệt chẳng giúp đỡ cô.

Anh tỉnh dậy mồ hôi vẫn còn lấm tấm trước gương mặt. Câu chuyện anh kể chẳng ai tin, chỉ có mình anh tin vào những gì mình đã làm, đã mơ.

Chuyện xảy ra đã vài ngày, đến hôm nay anh mới dám kể lại về nó chi tiết đến thế. Nhưng anh không giận, cũng không trách cô gái nọ. Có thể, người con gái đó ra đi vẫn còn một nỗi oan. Cô gái đó cần được giúp đỡ và anh đã hoàn thành điều mà cô ấy cần nhất.

Chẳng phải, con người t vẫn bằng một cách nào đó dùng để yêu thương nhau sao. Rồi sẽ hạnh phúc, yên ấm và bình yên. Cho dù chỉ là một linh hồn nhưng họ cũng  có thể bị tổn thương.

Loading...
Tin liên quan